Nhiều người trẻ ở những vùng quê nghèo quyết định bỏ xứ đi làm ăn xa chỉ vì mong muốn có cuộc sống tốt hơn. Tuy nhiên, đôi khi quyết định này lại vấp phải không ít chướng ngại, đặc biệt là các cặp vợ chồng trẻ đã có con nhỏ.
Đối diện với vấn đề này, hồ hết các cặp vợ chồng đều chọn cách giải quyết là gửi con cho ông bà coi ngó hộ. đương nhiên, là cha mẹ thì chẳng có ai mà không thương con thương cháu cả, họ vững chắc gật đầu chấp nhận.
Họ nhẹ nhõm đón lấy thứ trách nhiệm đáng ra không thuộc về mình, rồi từ đó bắt đầu trở nên những người trông trẻ ở tuổi xế tà, có khi còn thuộc hàng thất thập kim cổ hy.
Họ nghĩ chỉ cần cố kỉnh một tí thôi thì mọi chuyện sẽ ổn, con cái của họ cũng cho rằng bác mẹ dẫu già nhưng hoàn toàn có đủ kinh nghiệm để coi ngó cháu nhỏ.
Cứ thế, người trẻ ở các vùng quê nghèo tung cánh bay xa để lại căn nhà mà trong đó chỉ có bác mẹ già và những đứa cháu ấu thơ. Không một ai lường trước được, thảm kịch có thể xảy ra và xé nát căn nhà ấy bất cứ lúc nào…
tiêu biểu nhất và có lẽ cũng xót xa nhất chính là câu chuyện đã xảy ra ở một làng quê tại Trung Quốc dưới đây.
Được biết, Lý Cường và Đại Nga sau một thời kì hôn phối đã tuần tự sinh ra 2 đứa trẻ, con gái đầu lòng 6 tuổi và con trai thứ hai 4 tuổi. Khi con cái ngày càng lớn dần, đôi vợ chồng nhận ra vấn đề tài chính đang đè nặng trên vai họ.
Thế là sau vài cuộc luận bàn, họ quyết định rời quê xa xứ đi làm kiếm tiền, để hai con cho ông bà nội chăm sóc. Năm trước tiên mọi chuyện có vẻ như diễn ra khá trơn, đến năm thứ hai thảm kịch thốt nhiên ập đến khiến gia đình 6 thành viên giờ đây chỉ còn 2 người.
Cụ thể, vào một hôm nọ, ông bà nội của hai đứa trẻ quyết định đi làm ruộng. Họ cho rằng, các cháu cũng tương đối lớn mà họ cũng làm ruộng gần đó nên để hai đứa trẻ tự chơi với nhau sẽ không vấn đề gì xảy ra đâu.
Cứ thế, sau một hồi dỗ ngon dỗ ngọt bảo các cháu ngoan ngoãn, đôi vợ chồng già đi ra đồng. Họ không hề hay biết, chỉ ít phút sau đây hai đứa trẻ sẽ chìm sâu dưới dòng nước hủy hoại. Chúng chết.
Ít phút sau khi ông bà nội ra đồng, hai đứa trẻ đột nhiên kéo nhau ra hồ nước cạnh nhà chơi. Mấy hôm trước trời mưa, nước hồ lúc này đã dâng cao sát mép. Và rồi trong một phút lơ là không cẩn thận, cả hai chị em đều rơi xuống nước.
Chúng chới với kêu cứu, chúng ngụp lặn và kề cận cái chết hơn bao giờ hết. Vậy mà ông bà nội dù ở gần đó chẳng tài nào nghe thấy được. Họ già rồi, thính lực kém, cộng với trời hôm ấy chợt nổi một trận gió to, âm thanh kêu cứu đã bị tiếng gió cuồn cuộn pha loãng ra và tan vào thinh không.
chung cuộc, cái kết có hậu đã không diễn ra. Hai đứa trẻ chết. Lúc này đây, đối diện với xác của hai cháu, đôi vợ chồng già suy sụp, gục ngã. Họ đưa hai cháu về nhà và gọi điện thông tin cho ba má chúng.
thời kì thanh u rót đầy trong căn nhà khi hai người già ở cạnh hai đứa trẻ chỉ còn cái xác lạnh căm đợi hai người trẻ ở xa chạy về.
bi kịch chưa kết thúc, sau một lúc nói chuyện với nhau, đôi vợ chồng già không biết phải giải thích thế nào với con của họ về cái chết của các cháu. Họ không thể đối diện với con trai và con dâu. Nhưng làm sao để lẩn tránh đây? Chỉ có chết!
Với suy nghĩ đó, hai vợ chồng già uống thuốc sâu trẫm mình. 4 giờ sau đó, Đại Nga và Lý Cường về đến nhà, họ tức thời lao vào, mở cánh cửa ra và bầu trời gần như sụp đổ. Căn nhà chẳng còn gì ngoài 4 xác người trơ lạnh.
Chỉ trong 2 năm đi làm ăn xa, họ về nhà và mất quờ những gì quý giá nhất, ba má và hai con đã rời bỏ họ đi biền biệt. Mãi mãi không quay trở lại…
Câu chuyện ở Trung Quốc bên trên dù đau lòng đó, bi kịch đó nhưng hy vọng sẽ làm gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh dành cho những đôi vợ chồng trẻ với thông điệp:
Một khi quyết định sinh con thì chúng ta phải có bổn phận với chúng, đừng phó thác trách nhiệm này bằng cách đổ lên đầu bác mẹ già. Người già thương tình cháu nhưng đừng nương nhờ vào sự thương tình này để bắt họ phải làm người trông con cho chúng ta toàn thời gian.
Người già thỉnh thoảng sẽ không đủ sức khỏe, đủ nhạy bén để đảm đương hết cả thảy trọng trách trông nom con nít hay ứng phó với sự hiếu động của chúng. Hãy lường trước hết tuốt luốt các hậu quả có thể xảy ra trước khi quyết định bất cứ thứ gì (cả trong việc sinh con lẫn việc giao chúng cho bố mẹ), bởi biết đâu chính các bạn đang vô tình đẩy gia đình mình rơi vào thảm kịch như câu chuyện trên.
con nít không có lỗi, bác mẹ già cũng không. bi kịch kiên cố không ai muốn xảy ra nhưng đừng để sự vô tâm, vô tình dẫn lối cho tử thần bước chân vào căn nhà xứng đáng có được bình yên và hạnh phúc.
(Nguồn: Sohu)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét