Trong một phỏng vấn về sự bành trướng của ẩm thực Việt, Luke Nguyễn - đầu bếp Úc gốc Việt nổi tiếng, đã san sẻ rằng anh thích canh chua nhất, vì nó có thể biến hóa đa dạng, diễn tả sắc thái phong phú của ẩm thực 3 miền.
Không riêng gì canh chua, ẩm thực Việt có sự linh hoạt lạ thường mỗi khi nó đi qua từng vùng đất, thậm chí là từng gia đình. Tôi thích cái cách mà mỗi người bà, người mẹ sẽ sáng tạo ra những công thức nấu ăn của họ.
Không có món thịt kho nhà nào là giống nhà nào. Không có món cơm rang nào như cơm rang nào. hao hao, trong lòng mỗi chúng ta đều có một công thức mì gói thân thương, độc đáo mà chứa đầy những tình cảm cá nhân chủ nghĩa nhỏ nhặt mà đáng quý.
Bát mì mẹ làm…
Tôi ăn mì gói mẹ nấu trước khi biết lên mạng internet, đọc báo online về những cảnh báo không được ăn mì tôm quá nhiều. Trong mắt những đứa trẻ, bát mì của mẹ là thứ thơm thảo và tẩm bổ nhất, chứa tất thảy những gì ngon lành có trong nhà.
Ngày ấy, món mì mẹ hay nấu nhất cho tôi là mì gói với trứng trần và rau muống. Mì tuyệt đối không được úp (vị mẹ sợ “sống”, ăn vào sẽ đau bụng). Phải bắt nồi nước sôi sùng sục, đập quả trứng gà ta vào, đợi chục giây rồi mới từ từ cho mì, rau, gia vị vào chung. Mì dọn ra thơm ngát, hòa cùng trứng lòng đào mịn như lụa, không kém bữa cơm sốt dẻo nào.
Nhưng nhớ nhất vẫn là món mì “nước xương”. Vào khoảng cuối những năm 90, tôi còn học cấp 1, cả nhà vẫn sống bằng đồng lương công chức và nửa ký sườn non vẫn còn là một điều xa xỉ, thì mỗi khi bấm bụng mua thứ thịt “quý báu” này, mẹ đều có cách để tận dụng “triệt để”.
Kho hay chiên thì ăn nhoáng một cái là hết. Mẹ tôi thường bắt nồi nước xương, chắc lấy nước ngọt tinh túy từ sườn non. Sườn sau để để nấu canh, còn nồi nước “tinh hoa” kia thì dùng để nấu… mọi thứ: Từ cháo, nước lèo bánh đa cho đến mì. Những ngày tủ lạnh không còn thịt, chỉ cần nấu mì với nước xương, thêm gói gia vị và một quả trứng là quá đủ cho niềm vui trẻ em.
… và bát mì thế cuộc
Những công thức mì gói sáng tạo được nâng lên một tầm cao mới, khi những đứa trẻ bước chân ra khỏi cửa nhà.
Ai từng đi học cũng phải thử qua những món mì gói thời đi học, mà tạm chia ra hai ứng cử viên tiêu biểu cho hai đầu đất nước: mì sinh viên không người lái và mì trộn tóp mỡ. Gọi là mì gói sinh viên vì nó ngon, rẻ, ăn vặt rất “đưa mồm” và đặc biệt phổ biến ở giới học trò, sinh viên.
Hội sinh viên ở Hà Nội thì thường hay ăn mì úp không người lái. Mì đã có sẵn gói gia vị, chỉ úp 3 phút, trộn gia vị với gói rau khô là có ngay món ăn dằn bụng thơm lừng. Sau này, giới học sinh còn sáng tạo cho khô bò vào, với niềm tin những món ăn vặt ngon mà phối hợp với nhau thì sẽ… càng ngon hơn nữa!
Khi vào Sài Gòn, tôi lại biết thêm món mì trộn tóp mỡ. Đúng như cái tên, món này chỉ bao gồm mì gói làm chín tới, còn dai dai, trộn với gia vị rồi thêm dăm ba miếng tóp mỡ cùng hành lá vào. Có nơi thì biến tấu thêm tương ớt, tương cà cho đậm vị. Đúng như một người bạn ba đời nhà ở Sài Gòn từng nói, những món ăn vặt “đỉnh cao” của đất này đều không thể thiếu tóp mỡ: Cái món mì gói đơn giản, thêm năm ba mẩu tóp mỡ giòn giòn vào là thơm nức hấp dẫn, đúng hương vị Sài Gòn không lẫn vào đâu được.
Nhưng bát mì tôi nhớ nhất cho đến hiện, bát mì mang hương vị cuộc đời sâu sắc nhất, phải là đến khi tôi đích thực rời xa cả gia đình lẫn trường, tới một xứ sở hoàn toàn xa lạ. Đấy là bát mì của hội… du học sinh. Lúc ấy, mì gói bỗng biến thành một loại cực phẩm. Hội du học trò ba bữa bảy ngày lại hỏi địa chỉ mua mì Hảo Hảo đúng chuẩn cay chua như ở Việt Nam. Và chưa bao giờ nước mì lại trở thành quý báu đến thế, khi nó nhiều lần được trữ lại và… chan với cơm trong bữa ăn tiếp theo!
Tôi không ăn mì gói nhiều như cơm, nhưng cứ mỗi tuổi trong thế cục, lại có nhiều hơn một bát mì để lại ấn tượng sâu sắc. Mì ăn liền đã trở nên một tượng trưng văn hóa, khi người ta không nhớ đến nó chỉ vì vị ngon hay dở, mà còn nhớ đến một con người, một tấm lòng, một kỉ niệm, và một thời đã qua.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét